VN88 VN88

Anh ơi! Đừng để ai hiếp em nhé anh

Bây giờ trên thân thể nàng không còn một mảnh vải nào nữa, gió lùa qua làm nàng nổi da gà.
– Tại sao em không có nói cái gì hết? .
– Thưa thầy con có cái gì để nói đâu.
– Em không buồn vì ta xuồng xã như thế này hay sao?
– Dạ không, thầy thương con thì con càng mừng, chứ có cái gì phiền trách thầy đâu. Chỉ sợ con không làm thầy vừa lòng thôi.

Thầy Sô cúi hẳn xuống, miệng thầy kề sát môi Tý. Ông thều thào qua hơi thở:
– Tốt, tốt… như vậy thì tốt lắm. Nếu em ngoan ngoãi nghe lời ta thì trên đời này, không ai có thể đụng tới một sợi lông của em được đâu.

Tý mừng rở vì đây là lời hứa đầu tiên từ tối tới giờ do thầy Sô nói Yới nàng. ép thực sát ngực vô mình ông ta hơn nữa, Tý kiễng chân lên mạnh bạo hôn lên môi
ông, rồi lùa lưỡi vô trong miệng thầy Sô một cách thực táo bạo. Lưỡi nàng bỗng chạm phải một viên kẹo trong miệng thầy Sô. Tý thấy vị ngòn ngọt từ viên kẹo thấm vô đầu lưỡi nàng. Tý cười thầm trong bụng, thì ra ông thầy già này còn thích ăn kẹo. Ngay cả lúc này mà ông ta cũng ngậm cục kẹo trong miệng thì hết chỗ nói rồi. Nàng vừa định bảo ông nhả cục kẹo ra thì thầy Sô đã lấy lưỡi đẩy cục kẹo qua miệng nàng. Tý cười hi hí ngậm cục kẹo trong miệng. Bỗng nàng nghe thầy Sô nói:
– Em không được nhả cục kẹo đó ra. Để ta hưởng một chút rồi lấy lại cục kẹo đó nghe không. Có gió vô cục kẹo mất ngon đó.

Tý ngoan ngoãn “Dạ” một tiếng trong khi miệng thầy Sô rà xuống phía dưới. Nàng phải trân mình lên vì chiếc lưỡi nhám nhúa côa ông. Cục kẹo trong miệng Tý thật cứng, chẳng những nó không chảy ra mà nàng có cảm tưởng nó lớn lên trong miệng nàng nữa. Tuy nhiên chất ngọt trong cục kẹo vẫn thấm qua lưỡi nàng vấ từ từ lan xuống cổ. Chất ngọt đó đi tới đâu, nàng thấy nhưcó hơi menrượu thấmvào da thịttới đó. Chẳng bao lâu, tâm thần Tý ngây ngất. Thân thể nàng nóng hôi hổi, cái lạnh trong da thịt thầy Sô cũng nhưgió đêm không làm nàng run rẩy như lúc ban đầu nữa. Trái lại, nàng còn muốn những luồng hàn khí ấy thấm qua thân thể nàng thực nhiều để bớt đi nhiệt độ ngùn ngụt phát ra tự xương tủy làm cho da thịt muốn bốc hơi.

Con trăng vừa chui ra khỏi đám mây. ánh trăng tuy lờ mờ nhưng cũng làm Tý nhìn rõ thân thể nàng căng cứng một cách dễ sợ. Từ trước tới nay, Tý chưa bao giờ thấy da thịt mình trương mộng lên như vậy. Bộ ngực nàng đứng thẳng lên nhưhai cái sừng trâu. Hơi thở dồn dập phập phồng. Thân thể nàng ngay cả những lúc khoái cảm tới tột độ trong lúc ái ân cũng không như bây giờ. Mớ tóc dài lượt thượt nàng bới lên thực gọn bây giờ sổ tung ra ttl hồi nào. Bỗng thầy Sô cúi xuống, luồn ra phía sau lưng Tý, chui đầu qua háng nàng, hai tay ông ta ôm lấy đùi Tý nhấc bổng nàng lên, và cứ như thế, ông cung kênh nàng lên chạy về phía trước. Tý không hiểu tại sao ông ta không dè nàng ra mà lại chơi cái trò gì kỳ cục như thế này.

Nhưng chỉ một lúc sau, Tý hiểu ngay. Trước mặt nàng là hai bóng đen đang lui cui đào sới. Thầy Sô bảo nàng:
– Con cắn cục kẹo thật chấc bằng cái răng cửa. Không được để rớt ra ngoài. Lúc nào ta bóp hai bên đùi con thì phải cười cho thực lớn, chỉ khi nào ta không bóp đùi con nữa mới được ngưng cười thôi nghe chưa.
Tý cười khúc khích, nói:
– Thầy chơi cái trò này, mấy người chôn xác lén kia phải đứng tim mà chết chứ không chơi đâu.
– Chúng nó không chết đâu, nhưng việc không thành thì chúng mình chết đó chứ không phải chuyện chơi đâu.

Nghe giọng nói của thầy Sô, Tý biết ngay là ông đang làm một cái gì huyền bí chứ không phải nghịch ngợm như nàng vừa nghĩ. Tý lấỷ lưỡi lùa viên kẹo ra ngoài, cấn chặt bằng mấy chiếc răng cửa.

Thầy Sô bắt đầu đi từ từ lại phía hai cái bóng đang đào sới Ông đi thực nhẹ nhàng, tới gần sát bên hai người nọ. Bây giờ Tý đã nhận ra là hai người đàn bà, Bỗng bàn tay thầy Sô bóp mạnh hai bên đùi Tý. Nàng vội vàng cười thực lớn. Tý ngạc nhiên tới sững sờ vì chính nàng cũng không nhận ra tiếng cười đang phát ra là của nàng nữa! Tiếng cười như ma quái hiện hồn, lanh lảnh và sằng sặc.

Hai người đàn bà đang đào sới, buông cuốc sẻng thét lên, chạy thục mạng. Thầy Sô chậm trãi cung kênh Tý rượt theo. Hai tay thầy vẫn bấu chặt hai bên đùi nàng nên Tý vẫn cười như điên dại. Hai người đàn bà phía trước chạy bán sống bán chết, vấp lên, té xuống không biết bao nhiêu lần. Tới một đám dừa nước rậm rạp, thầy Sô ngừng lại, thả Tý xuống rồi dắt nàng chạy ngược trở lại chỗ lúc nãy. Tới nơi, ông bảo nàng nhảy xuống cái huyệt hai người đàn bà vừa mới đào rồi nói:
– Con nằm đây, khi nào hai con mụ đó trở lại thì cứ cười lên một hồi. Ta núp ngay bên cạnh đừng có sợ gì hết. Nhớ đừng có nhả cục kẹo ra nhé.

Tý vâng lời, leo xuống cái huyệt đó ngay. Bỗng nàng giật mình vì vừa dẫm lên một thây ma trần truồng đang nằm dưới đáy huyệt. Nàng vừa định nhảy lên thì thầy Sô đã đẩy nàng xuống và gằn giọng:
– Bộ mày muốn chết hay sao mà chưa gì đã tính cãi tao hả?
Ngaylúc ấytiếngVinhcũngvanglên sau lưng nàng:
– Anh cũng ở dưới này, sợ cái gì?

Cực chẳng đã, Tý phải nằm đè lên cái xác chết. Nhưng tự nhiên nàng nhận ngay ra một điều, hơi lạnh của cái thây ma truyền qua da thịt nàng dễ chịu vô cùng. Tý yên trí nằm yên trên cái thây ma trần truồng đó Lúc ấy Vinh đã leo lên trên miệng huyệt, chàng bảo Tý:
– Em nằm yên đó đi, thế nào mấy người đàn bà kia cũng trở lại kiếm cái xác này. Bằng mọi giá phải đuổi họ đi mới được. Anh núp ngay ở lùm cây bên cạnh cái huyệt này, em đừng có sợ.

Vinh nói xong biến vào bóng đêm dầy đặc. Thầy Sô cũng lui ra sau. Còn lại một mình Tý với thây ma. Nàng nghĩ, nếu không có cục kẹo làm thân thể nàng nóng như lửa thế này, hơi lạnh của xác chết thấm qua thân thể cũng làm nàng chết cóng chứ không chơi. Tuy nhiên, lúc đầu nàng cũng thấy ghê ghê, nhưng chỉ một lúc sau Tý càng bạo dạn hơn và nàng lại cố ép sát da thịt đè lên thân thể thây ma để hút lấy hơi lạnh của y truyền qua thân thể nàng.

Nằm ngửa một hồi, Tý đánh bạo trở mình nằm xấp cho hơi lạnh lùa vào phía trước ngực và bụng nàng. Nhất là khoảng da thịt ở chính giữa hai đùi nóng bỏng, Tý muốn hơi lạnh của xác chết này phải lùa vô đó mới thấy dễ chịu được. Chính Tý cũng không ngờ nàng bạo phổi tới độ liều lĩnh như vậy khi nàng lùa cả hai tay
xuống dưới.

Bỗng có ánh đèn pin lấp lánh rọi ngay trên lưng Tý, nàng tá hoả vùng dậy. Tý nhìn rõ hai người đàn bà đứng trên miệng huyệt thét lên, buông cây đèn pin té bổ nhào ra phía sau. Chợt nhớ lời thầy Sô dặn, Tý vội vàng cười lên lanh lảnh. Nàng cười nhưđiên khùng tới nước mắt nước mũi chảy ra ràn rụa. Chỉ một lúc sau, cả thầy Sô và Vinh cùng chạy ào tới. Thầy Sô im lặng kéo nàng lên, còn Vinh nhảy xuống huyệt ôm xác chết lên vai chạy lẹ về phía trước. Thầy Sô nói nhỏ vào tai Tý:
– Con nuốt viên kẹo đi, mau lên.
Tý không ngần ngừ và kịp suy nghĩ .gì nữa, nuốt ngay viên kẹo. Thầy Sô lại nói:
– Con chạy theo thằng Vinh ngay đi, chỗ này để ta lo cho.

VN88

Viết một bình luận