VN88 VN88

Sướng tê dại khi địt nhau tập thể

Ngoài hành lang cô gặp nó đang hối hả đi trở lại, thằng học trò lờ khờ bị cô “đì” suốt tuần qua.
– Thưa cô.
– Sao quay trở lại vậy ?
– Dạ em bỏ quên đồ.

Vậy đúng là của nó, đồ con nít quỉ, học không lo học, lo coi ba cái hình quỉ đó hoài, hèn gì hổng ngu sao được, Thiên Trang lầm bầm chửi thằng học trò.

… tắm rửa cho mát, ăn vài miếng cơm, Thiên Trang bật truyền hình xem phim khoa học giả tưởng Star Trek hay thường được mọi người gọi nôm na là phim “Lỗ tai lừa”, ngày thường cô thích phim này lắm, mà sao hôm nay đầu cô cứ nghĩ vẫn vơ, chiều thứ sáu muốn đi dạo chơi một chút cũng chẳng biết đi đâu. Từ miền Trung đổi về Sài Gòn chưa được 4 tháng, Thiên Trang còn lạ nước lạ cái, chưa quen biết ai ngoài mấy đồng sự cùng trường. Sinh ra ở Bình Định, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cô được người chú nuôi dưỡng nên người và cho ăn học thành tài tại Huế, vừa tốt nghiệp ngành Sư Phạm cô đã xin đổi đi xa để được sống tự lập một mình.

Bức rức trong người, không còn hứng thú xem phim, chẳng biết làm gì Thiên Trang lấy sách ra đọc, chuẩn bị cho bài vở tuần sau, vừa mở sách một xấp giấy rớt ra làm cô sực nhớ đến mấy tấm hình hồi chiều lượm trong học bàn của thằng học trò, đồ con nít quỉ, tuần sau phải tìm cách phạt nó cho bỏ tật không lo học hành cứ coi ba tấm hình bậy bạ. Không biết sao mà có một trang sách đọc hoài không hết Thiên Trang bực mình buông sách, đứng dậy cô tới lấy xấp hình hồi chiều, nằm dài trên sa-lông cô lật từng tấm ngắm nghía cho thỏa tính tò mò, càng ngắm mặt cô càng đỏ, cái gì mà kỳ vầy nè, con nhỏ này lông lá um tùm, chẳng bù với cô …, lật tấm thứ hai cô há hốc miệng, cái này là … của đàn ông đây hả, trông gân guốc mà phát sợ, sao con nhỏ này dám cầm ngậm vô miệng vậy, lật tấm thứ ba cô bất giác đưa tay bụm chặt hạ thể sợ sệt, nó … làm dậy chịu sao nổi. Buông xấp hình, Thiên Trang hai tay bụm háng quay mình vô vách nệm, co người phòng thủ như sợ bị tấn công. Hồi lâu tính tò mò trổi dậy, Thiên Trang tự nhủ, mình đã 23 tuổi đầu, đã là cô giáo, sống tự lập một mình chứ có phải còn sống chung nhà với cô chú đâu mà cái gì cũng sợ cũng e dè, mấy thứ quỉ này cũng phải coi cho biết để trị mấy thằng học sinh chứ, nghĩ như vậy, cô xoay người lượm từng tấm lên xăm xoi ngắm kỷ. Tấm thứ nhất chụp một cô gái trần truồng, nằm chàng hãng, hai ngón tay banh hai mép âm hộ rộng ra, nó cũng giống y mình mà sao lông nhiều quá vậy, chẳng bù với mình …, tấm thứ hai cũng con nhỏ đó, tay cầm dương vật của gã đàn ông đưa vô miệng, hỏng biết nó làm cái gì vậy cà, chẳng lẽ hồi nhỏ chưởi lộn “bú cặc” là vầy đây hả, mà bú làm chi vậy, lắc đầ? không hiểu cô lật tiếp. Tấm thứ ba chụp gã con trai đang quì trên giường, hai tay dang rộng đầu gối đứa con gái, dương vật thụt vào âm hộ hơn phân nữa, à cái này chắc là làm chuyện vợ chồng đây, nhìn mặt con nhỏ lim dim chắc nó khoái lắm, hỏng biết dương vật của gã này mà thụt vô âm hộ của mình có được không ha, chắc đau đến la làng quá, mà hỏng phải, con nhỏ chịu được chắc mình cũng chịu được lo gì. Tấm cuối cùng nầy thấy mà ghê, gì mà giống như hai con chó vậy, con nhỏ lúc này tóc tay rả rượi ha, còn chúi đầu mắt nhắm nữa…, … rồi suốt đêm cô giáo Thiên Trang trằn trọc không ngủ, mấy tấm hình làm cơ thể cô ngứa ngái, làm khơi dậy trong cô sự thèm khát một hơi hám đàn ông, loại người mà bấy lâu nay cô trốn lánh. Mặc cảm mồ côi, phải ăn nhờ ở đậu, cô co mình trong cái vỏ ốc lạnh lùng, sống cô độc suốt quảng đời học sinh sinh viên, vài người bạn học có đeo đuổi nhưng vấp phải bức tường băng giá lạnh lùng, họ bỏ chạy hết trơn.

o 0 o

Tay xách bó rau, tay cầm cục thịt, Thiên Trang rảo bước về nhà.

– Đụ má mầy, dám giựt bồ tao hả.

Tiếng chửi thề inh ỏi, rồi tiếng ấu đả ạch đụi làm giựt mình cô giáo, quay lại nhìn cô thấy một đám ba bốn thằng đang hè nhau đánh một. Không biết chuyện gì, cô đứng lại xem, chừng thằng nhỏ bị đánh phá vòng vây tháo chạy, cô mới nhận ra được thằng học trò có mấy tấm hình làm cô mất ngủ cả đêm. Chạy tới gần chổ cô, nó quị xuống máu me đầy mình, co mình ôm đầu nó hứng chịu những cú đá dã man. Chịu không nổi, cô giáo xông vào can thiệp, chụp tay một thằng cô đá mạnh vô bụng thằng thứ hai, … bằng mấy ngón võ Bình Định đơn sơ nhưng điêu luyện, chẳng mấy chốc cả ba thằng ôm đầu tháo chạy, bỏ lại thằng Tường nằm lăn lộn một mình giữa đường nhựa. Lúc này trong xóm đã có một vài người chạy ra, định kêu xích lô chở nó vô nhà thương, thằng nhỏ chợt tỉnh, thều thào:
– Đừng vô nhà thương cô, em không muốn làm phiền má em phải lo lắng.
– Em bị đánh nặng lắm, phải vô nhà thương mới được.
– Đừng cô, em xin cô mà.

Chìu ý nó, cô cùng hàng xóm dìu thằng nhỏ vô nhà cô nằm nghỉ.

Lau rửa vết thương cho thằng nhỏ xong, cô cho nó uống hai viên trụ sinh đề phòng mấy vết thương nhiễm trùng, cũng may chỉ có vài vết nhỏ nhỏ, biểu nó nằm nghỉ cô chuẩn bị nấu cơm.
– Cô ơi ?
– …
– Cô đừng nói cho má em nghe nha, em không muốn bả buồn.
– Mà chuyện gì vậy ?

Thằng nhỏ cúi mặt, nhưng rồi cũng phải khai thiệt.
– Em theo con nhỏ ở Gia Long, tụi nó ghen .
– Thì ra là vậy, cô không mét với Hiệu Trưởng đâu, nhưng em phải cẩn thận sau này.
– Cô ngâm dùm em bộ đồ nha, nghỉ mệt xong em giặt, chứ máu me tùm lum như vậy, má em biết.
– Em cởi ra, đưa đây cô giặt cho.

Tẩy sạch máu, giặt bộ đồ đem phơi xong, Thiên Trang vô bếp nấu cơm làm đồ ăn.

Ngồi nghỉ đợi thằng học trò thức dậy ăn cơm, cô Thiên Trang có một cảm giác vui vui, hồi nào giờ phòng cô đâu có con trai nằm ngủ, nhìn thằng nhỏ đấp mền ngái ngủ, cô thấy ấm áp cả căn phòng, có hơi ấm đàn ông căn phòng như có sinh khí mới. Thấy chiếc mền tuột xuống đất, cô bước lại kéo lên, nhìn chiếc quần tiều đang dựng cột buồm, cô đỏ mặt quay chổ khác, cái thằng quỉ sứ, bị đánh gần dập mật mà ngủ còn mơ chuyện bậy bạ. Nhìn mắt nó nhắm nghiền hơi thở đều đặn ngủ sai sưa, Thiên Trang yên dạ, hỏng biết cái đó lúc cứng lên hình thù ra sao ha, trong sách vẽ … hổng biết có giống hôn, tò mò cô qùy xuống thò hai ngón tay vén nhẹ ống quần ngó vô trong, nhìn con cu gục gặc cái đầu đỏ ao Thiên Trang nóng bừng lên mặt, ngoài đời nó còn trông dữ dằn hơn hình vẽ trong sách nữa, dữ dằn mà dể thương hơn nhiều, cô ngẫm nghĩ, phải chi mình có một con cu như vầy để sờ mó nắn bóp vuốt ve ha, mình bắt nó …, rồi …, rồi nó phải …, càng nghĩ cô càng khó thở. Bên trong cái vỏ bọc khô khan khó chịu, Thiên Trang có một nội tâm phản kháng với quan điễm trai gái cổ xưa, nhìn thằng nhỏ cô nhớ tới quyển tiểu thuyết Vòng Tay Học Trò đang đọc dở dang, mê tiểu thuyết nên Thiên Trang thấy thèm cái hiện tại đang ngủ yên lành trên sa-lông nhà cô, tim đập mạnh má nóng bừng cô đắn đo quyết định…

Nhìn thằng học trò ngấu nghiến ăn, Thiên Trang mát bụng, ráng ăn cho no tối nay trả bài cho thuộc nha em cưng.
– Ở đây chơi với cô chờ quần áo khô rồi hẳn về.
– Dạ. Cô để em dọn dẹp rửa chén.
– Ừ, cô đi tắm , nực quá chừng.

VN88

Viết một bình luận