VN88 VN88

Cái đầu buồi lọt vào khe mềm ướt thật khoái cảm

Có lẽ đã gần sáng.
Sơn giật mình tỉnh dậy. Sương thấm ướt cả tấm chăn làm anh không ngủ được vì lạnh. Ló đầu ra khỏi chăn, anh nhìn ra xung quanh, tất cả đã yên ngủ. Một sự im lặng tỉnh mịch bao trùm lên cảnh vật. Trên cao, trời sao đã mờ hơn. Có lẽ cái âm thanh rõ rệt nhất là tiếng gà rừng gáy te te đâu đó…
Sơn ngồi nhỏm lên định bước xuống đất. Nhưng anh chợt dừng lại, căng tai nghe ngóng. Ở một bụi rậm gần đó hình như có âm thanh khe khẽ giống như tiếng người đang thì thào. Ở chiếc võng bên cạnh, Khải cũng đã thức giất và đang nhìn anh bằng ánh mắt chứng tỏa hắn cũng đã nhận ra những điều không bình thường trong bụi cây. Họ đưa mắt cho nhau và im lặng, tiếp tục nghe ngóng trong một trạng thái căng thẳng.

Bụi cây khẽ lay động rồi từ trong bóng tối có hai tên rón rén đi ra. Chúng hướng đến chiếc võng của Sơn. Có thể thấy trên tay đứa nào cũng lăm lăm con dao nhỏ lấp loáng dưới ánh trăng. Sơn đưa mắt cho Khải và nhẹ nhàng với tay, nắm chắc cây gậy mà anh dựng sẳn ở đầu võng. Khải thò tay xuống dưới đất, rút ra một lưỡi dao và co người lại, sẵn sàng nhảy vọt xuống đất khi cần thiết…
Hai bóng đen càng tới gần. Nhưng chúng không đến chỗ những cái võng của nhóm Sơn mà dừng lại trước cái lều của gã đang nằm một mình. Đó là gã tối qua được bạc nhưng bị cướp hết. Hai bóng đen dừng lại trong một thoáng rồi bất thần nhào vào, vung cao những lưỡi dao. Trong ánh sáng mờ mờ, có thể thấy thân người nằm trong tấm chăn mỏng quẩy lên một cách tuyệt vọng. Hai tên giết người đâm hàng chục nhát cho tới khi kẻ khốn khổ nằm im. Rất nhẹ nhàng, chúng lủi ngay vào một bụi cây và chỉ trong một thoáng đã biến mất…

Sơn và Khải đưa mắt nhìn nhau. Trên khuôn mặt biểu lộ sự căng thẳng đến nghẹt thở. Tội ác đã diễn ra một cách thầm lặng ngay trước mắt họ. Từ phút đó, Sơn không ngủ được nữa. Anh nắm chắc cây gậy trong tay và căng tai nghe ngóng xung quanh. Tiếng gà gáy đã rộ hơn. Đằng đông, bình mình đã bắt đầu hắt lên nền trời màu tối sẩm những vệt mờ nhạt. Lác đác đã có kẻ chui ra khỏi lều và đứng vương vai ngáp dài…
Một ngày mới bắt đầu đến ở thung lũng Khỉ.

*
*   *

Buổi sáng.
Rừng núi tràn đầy một màu xanh đầy sinh lực. Không gian như sống động hẳn lên với tiếng gió đang xôn xao trong những tán lá, tiếng hót của các loài chim, tiếng hú xa xa của một đôi vượn. Xuyên xuốt trong tất cả những âm thanh ấy, dòng suối nhỏ vẫn róc rách nhẫn nại để len qua những khe tìm đường về với dòng sông Mẹ nổi tiếng ở miền cao nguyên này.

Nhưng những khung cảnh êm đềm chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắm ngủi. Những âm thanh trong lành của thiên nhiên bị thay bằng những âm thanh thô bạo của con người : tiếng chân bước rậm rịt, tiếng cười nói, gọi nhau xôn xao, tiếng dụng cụ đãi vàng va vào nhau lịch kịch, leng keng, tiếng lời ca nảo ruột phát ra từ cát-sét ở quán mụ Ba Béo.
Những âm thanh ấy bao hiệu một ngày mới ở thung lũng Khỉ. Một ngày mới với những hy vọng, những thất vọng và những tội ác mới.

Khi mặt trời đã lên cao hơn một chút nữa, toàn cảnh thung lũng phơi bày ra với những lều, lán ngổn ngang tràn đến tận mép suối. Hàng trăm con người, hàng trăm khuôn mặt với những giọng nói khác nhau từ khắp mọi miền đất nước. Họ tụ tập thành từng nhóm bên những hố đào đỏ tươi màu đất Ba-zan và làm việc trong một sự phân công chặc chẽ:kẻ chuyên đào, người chuyên đãi… Trên những khuôn mặt ròng ròng mồ hôi là những ánh mắt mệt mõi nhưng tràn đầy dục vọng.
Trong một cái lều dựng ngay bên bờ suối, nhìn xuống những người đang lom khom đãi vàng là một gã trạc độ hơn 40, dáng to béo bệ vệ – Đó là Lai “đầu nậu” – kẻ bỏ tiền ra thuê nhưng người đào đãi vàng tại thung lũng. Hầu hết những người ở khu vực này đều làm thuê cho hắn. Số người không thuộc diện đó rất ít. Nếu kể cả nhóm của Sơn, tổng số những kẻ không làm thuê cho Lai chỉ hơn chục người. Họ phải làm ở nhưng nơi xa hơn và luôn bị chèn ép.

Cái lều Lai đang ngồi được làm cẩn thận so với những lều xung quanh. Nó được căng một tấm bạt để che mưa nắng, xung quanh được che bằng vải mỏng, sàn lều được lát bằng cây rừng như một sàn gỗ. Ngoài ra, trong lều còn có một cái thùng gỗ vừa để đựng, vừa dùng làm bàn. Trên mặt bàn là lon bia ngổn ngang vài bao thuốc lá cùng cái bật lửa.

Lai nằm dài trên sàn lều, với một ả giang hồ tên Thanh. Chúng bắt bồ với nhau khi ả này đến thung lũng này tìm đường làm ăn bằng thân xác mình. Lúc đó, Thanh bắt bồ với một tên cướp tên là Tạ “đao phủ”. Từ khi Lai xuất hiện đám cướp Tạ nhận làm đàn em ăn lương để duy trì quyền lợi của Lai ở vùng này thì Thanh trở thành bồ của Lai. Tất nhiên, Tạ nhận từ Lai một khoản tiền mà hắn giấu không cho thị biết.

Lai đưa tay bóp bóp bầu vú của Thanh. Ả này đang nằm trong tư thế hai chân khép lại một tay đặt hờ hửng che cái âm hộ lưa thưa lông, tay còn lại co lên để dưới đầu. Ánh mắt ả đỉ thỏa trên môi là một nụ cười mời gọi. Lai cũng trần truồng. Hắn mân mê trái vú trong lòng bàn tay lâu lâu lại vuốt nhẹ, bóp nhẹ… ưưgggg… Thanh rên nhẹ đầu ngữa ra sau mắt liêm diêm tận hưởng lạc thú nhục dục. Thanh vươn tay với lấy dương vật Lai thục thục một lúc rồi leo ngồi lên trên người Lai cọ cọ âm hộ lên bụng hắn. Trong khi đó miệng ả không ngừng rên rĩ hít hà. Thanh cuối xuống đặt môi mình lên môi Lai lùa lưỡi vào trong khuya khoắn. Lai vòng tay lên ôm Thanh. Sau đó, Thanh sửa thế để đầu tu dương vật của Lai canh ngay lỗ âm đạo rồi nhận người xuống thấp dần, ả rên rĩ người cong lên vì sung sướng. Mắt nhắm nghiền, hai vú nhấp nhô theo hơi thở hổn hển. Còn Lai thì nảy đít theo nhịp sàng của Thanh.

Hình như Lai rất khoái hai bầu vú tròn trịa của Thanh, nằm bên dưới hắn đưa tay mân mê, nắn bóp, rồi ghịt thân thể Thanh xuống thè lưỡi liếm một đường dài từ cổ xuống đầu vú, khiến ả Thanh cong người vì nhột nhạt. Bàn tay Lai vuốt dọc từ trên ngực Thanh xuống và dừng lại ở cái lỗ sung sướng sâu thẳm giữa hai chân ả. Hắn vuốt ve đám lông đen mượt ở bụng dưới của Thanh rồi mân mân hai mép thịt hồng hồng đang kẹp lấy dương vật mình.

Một lúc sau, Lai đẩy ngữa Thanh ra rồi nằm đè lên người ả rà lên rà xuống dương vật giữa hai môi âm đạo rối ịt vào. Thanh cảm thấy cái đầu tu to tròn chạy tuột vào người… Ả cắn môi đầy khoái cảm… Lai từ từ ấn dương vật cho đến khi cảm thấy âm đạo đã ngậm trọn vẹn cái cù lẳng to dài. Lúc đó, hắn mới bắt đầu tung ra những cú nhấp. Bụng dưới của hắn đập bành bạch vào bụng của Thanh. Vừa nắc miệng Lai vừa di chuyển dọc theo vành tai, rồi cong miệng mút lấy dái tai Thanh, rồi hôn lên má, lên cổ. Cuối cùng, hắn dừng ở ngực Thanh, hết ngậm rồi mút đầu vú trái lại lần sang đầu vú phải. Ả Thanh nằm buông thả dang tay dang chân đón nhận cảm giác khoan khoái dể chịu từ cửa mình lan ra khắp cơ thể.

Hai chân Thanh giờ đây đã quặp chặt lấy hông Lai, nhịp nhàng siết, nhả theo từng cú dập. Lai ấn dương vật vào thật sâu, rồi sàng người vòng vòng cho “thằng nhóc”cọ ngoạy khắp nơi…
– Oâi!… ooooo sướnnggg….! Ả Thanh rên rĩ đầy sướng khoái.
Lai tiếp tục nhịp. Hắn nhịp rất khoẻ thỉnh thoảng hắn kéo dương vật ra gần hết, nhấp nhấp cái đầu tu tròn tròn ngay cái lỗ âm đạo ướt nhẹp rồi thình lình thọc một cái lút cán.
Máu trong người Thanh bắt đầu chày rần rần, cơn sướng dâng lên không kiềm hãm được, nước từ trong người tuôn ra ào ạt, tạo thành những âm thanh nhóp nhép. Tiếng da thịt bì bạch mỗi lúc một nhanh. Mỗi cái chuyển động của cơ thể Lai làm ả sướng ngất. Thanh bật lên tiếng rên :
– Ơ… ớ… anh… ơ… ahhhhgggg!!!
Cũng ngay lúc đó. Thanh nghe tiếng phùn phụt trong người mình. Rồi cảm giác âm đạo ứ đầy thứ nước sền sền. Còn Lai, sau cú xuất tinh ồ ạt, hắn nặng nề buông người nằm xuống bên cạnh Thanh, thở hồng hộc. Khuôn mặt tươi rói, chứng tỏa hắn rất thỏa mãn.

Gối đầu trên đùi Lai, Thanh ỏn ẻn nói :
– Em đố anh biết hôm nay là ngày mấy?
– Để làm gì?
– Đó, em biết ngay là anh quên mà – Thanh nũng nịu – Mỗi tháng chỉ có một ngày trả lương cho người ta mà cũng quên hà.
Lai ngồi nhổm dậy :
– Quên thì đã có em nhớ. Sợ anh ăn quịt hả?
Thanh chìa tay ra :
– Vậy em đã nhắc rồi đó… Thanh toán đi chớ!
– Được, được. Có ngay đây! Chả trách tụi nó chữi cô tham ăn như chó!
Thanh không hề tự ái. Thảng nhiên cười :
– Độc trị độc mà! Lành quá, cho chó nó cắn!
Lai lấy trong túi ra một cái hộp, rồi lôi trong hộp ra một chiếc nhẫn, đưa cho Thanh :
– Nè cầm lấy!
– Nhiêu đây? Thanh tung tung cái nhẫn xác định trọng lượng.
– Đủ đó! Không thèm ăn bớt của cô đâu!
Thanh chưa tin, đặt cái nhẫn lên cái cân tiểu ly ở góc lều. Vừa chăm chú nhìn vào cân ả nói:
– Hơi non đó, cha nội!
– Non con khỉ!

Mặc dù chê bai nhưng ả cũng đút chiếc nhẩn vào ngón tay. Ở đó đã có vài ba chiếc nhẫn như vậy. Trong khi đó, Lai uể oải nói :
– Lại bà Ba Béo lấy đồ nhậu đi. Thấy thằng Tạ, gọi lại đây luôn nghen…
Thanh nhanh nhẩu đứng lên mặc đồ, ra khỏi lều đi ngược theo dòng suối về phía bãi đất trống. Thị khuất nhanh vào các bụi cây. Lai uể oải nằm xuống. Hắn đưa tay bật cái cát-sét nhỏ để trong góc, mắt lim dim nghe khúc nhạc rên rĩ. Được một lúc, hắn tắt nhạc bận đồ vào rồi lững thững ra khỏi lều. Đi dọc theo bờ suối, hắn chăm chú quan sát những người lom khom đãi vàng. Lai tiến đến bên cạnh một gã ngồi lom khom bên bờ suối, mỉm cười hỏi :
– Tình hình ổn không, Đức?
Gã tên Đức quay lại, nhăn nhó đưa tay xoa bụng :
– Kiến bò bụng dữ rồi, anh Lai!
Lai nhếch mép khinh bỉ :
– Gần chết đói rồi hả? Con Thanh đang đi lấy đồ nhậu. Nó sẽ mang tới liền cho mày. Tao hỏi tình hình ra sao?
Đức lập tức mỉm cười :
– Cũng như mọi khi thôi.
– Mày phải giương mắt nhìn cho kỹ! Thấy thằng nào khả nghi, xét liền. Tụi nó chỉ chăm chăm ăn bớt đó!
Đức gật đầu :
– Anh Lai yên chí. Tụi nó không qua mắt được em đâu!

VN88

Viết một bình luận