VN88 VN88

Bú lồn dì đi Đức, Chắc chết mất… Dì nứng quá Đức ơi

Lần khám này đặc biệt hơn những lần khác. Bác sĩ Đức không cần phải mang bao tay chi cho vướng bận. Hai tay Bác sĩ Đức vạch kéo cho hai mép lồn nàng dang rộng ra, trên môi ông đã ngậm sẵn cây đèn pin đang cháy sáng tự lúc nào. Chàng ngắm nghía quan sát thật kỹ bên trong với những sớ thịch màu đỏ tươi trộn lẫn với các chất nhờn được bày tiết ra và đang co thắc lên từng hồi. Lành thẹn thùng mắc cở nhắm mắt nằm lặng thinh mặc cho chàng khều móc bên trong. Cứ chừng vài ba phút là thấy Lành nhỏng cao mông đít lên một lần, cộng với những tiếng rên nho nhỏ:
Uzm…Uzm…Uzm..
Lành rã rời khắp cơ thể khi chàng thè chiếc lưỡi ra mút mút lên cái hột le nhọn lễu và bóng lưỡng của nàng. Nước dâm của nàng trinh nữ đã ứa ra lênh láng đầy cả hai bên mép. Ứa ra giọt nào là chàng liếm sạch hết giọt đó. Lành thẹn thùng mắc cở bao nhiêu thì chàng càng bạo dạng hơn bấy nhiêu.
Lành đưa tay lên với lấy mái tóc có lốm đốm bạc rồi đè ghịt đầu chàng sát xuống mu lồn nàng. Bác sĩ Đức lúc này nào có biết đau là gì. Chàng đê mê rút kín miệng vào chỗ hai mép lồn đỏ ao của vợ mà hít hà liên tục như không biết chán.
– Ôi… Hai mép đáng yêu, đáng quý của anh.
– Uzzz…Uzzz… Mình ơi!… em sung sướng quá.

Hơi thở nàng dồn dập, đứt quãng rồi tiếp tục hổn hển dồn dập. Sau hơn nửa giờ bú liếm Bác sĩ Đức như không còn kềm hãm được nữa, chàng leo lên mình Lành, bàn tay run run cầm lấy con cặc nhét vào lồn nàng. Nàng rên lên như đang bị cơn sốt rét nó hành. Người nàng lịm dần vào cõi hôn mê bất tận đến khi toàn thân nàng như rơi mau xuống khoảng không, chới với chưa biết bấu víu vào đâu thì nàng đã thấy đau nhói nơi cửa mình như bị đâm phải một cọc sắt. Nàng chợt khóc nức nở lên và gọi nấc nghẹn từng tiếng một:
– Ui da… Chết em rồi anh ơi. Em sướng quá…
Đức đang chìm đắm trong cơn mê vô tận, hai tay chàng ôm chặt lấy đôi chân thon dài của vợ mà nắc mạnh tới tấp như không biết ngừng.
– Em Lành…Anh yêu em… hứ …hứ..
– Yêu em đi Đức..Chơi mạnh nữa đi anh..Em thích lắm.. Đã lắm anh Đức ơi.
– Hứ ..Hứ … Em có đau không em Lành?
– Uzm…Uzm….Dạ hơi đau. Nhưng em sướng lắm anh Đức ơ! Chơi tiếp đi anh.
Đức nắc vào lồn vợ mình nghe “ành ạch, ành ạch” Lành sung sướng, bặm chặt đôi mắt nhắm để thụ hưởng. Lành tiếp tục rên rỉ:
– Ui da…Uzm…Uzm…Uzm… Sướng quá anh Đức ơi.
Cuối cùng cả hai người đều say đưa nhau đến tột đỉnh của lạc thú ái ân. Họ âu yếm nhau thật nồng nàn, thật nóng bỏng trong cái đêm động phòng hoa chúc ác nghiệt mà họ nào có hay biết.

Lành đi chợ về đến nhà, tự nhiên thấy nôn nao khó chịu. Mặt tái xanh, mắt hoa đi. Bỗng dưng Lành chợt ngã xuống sàn nhà. Nàng mệt mỏi kêu nho nhỏ:
– Má ơi má. Con sao vầy nè.
Bà Hội Đồng nghe tiếng con dâu ú ớ thảng thốt ngoài phòng khách. Bà cố ngồi lên khỏi giường, lê chầm chậm ra vừa hỏi dồn dập:
– Lành… Con sao vậy?
– Chắc con trúng gió quá má à. Vừa đi chợ về đến nhà tự dưng buồn nôn và chóng mặt khó chịu quá.
Bà Hội Đồng hiểu rõ triệu chứng con dâu vừa kể. Bà rối rít thúc giục:
– Con nằm xuống ghế dài nghỉ khoẻ đi. Má lấy dầu ra xoa bóp cạo gió một lát là khỏi liền hà.
– Chắc con bị trúng gió phải không má?
– Ừ… Có lẽ vậy. Để má cạo gió coi sao. Con cởi áo quay lưng lại mau lên. Coi chừng gió lậm vào người nguy hiểm lắm.
Lành nghe lời mẹ chồng cởi hết nút áo, trật móc nịt vú lên, chừa lưng trần cho bà Hội Đồng thoa dầu. Nhưng vừa mới tẩm mấy giọt dầu lên da lưng Lành, bà Hội Đồng ngạc nhiên đến sững sờ. Đúng là cái bớt triện sơn.

Bà ghé mắt lại gần nhìn kỷ hơn. Lấp bấp không ra tiếng:
– Cái triện son!…Lành… Con có cái bớt này lâu chưa vậy?
– Dạ … Tía con nói khi sanh ra, con đã có sẵn nó rồi má à.
– Con… Con ở Long Hải từ hồi nhỏ đến giờ hay sau này vậy?
– Dạ…. Tía con kể hồi trước thì ở Hà Tiên. Sau này vì sanh kế ba con lưu lạc đến Bà Rịa rồi qua Long Hải được 4 năm. Ủa, sao má hỏi chi kỷ vậy?
– Ờ… Má tò mò muốn biết… ngoài cái bớt son con còn có món gì khác không vậy?
– Dạ… Má hỏi gì con không hiểu?

Bà Hội Đồng càng lúc càng run ray, lệ tuôn trào ra mờ cả 2 mắt. Bà cố bình tỉnh hỏi con dâu:
– Má muốn biết ba má có cho con kỷ vật nào không vậy mà?
– Dạ có. Lúc sắp lên xe hoa, tía con có tặng cho con một sợi dây chuyền và cái mề đai cẩm thạch để làm kỷ niệm.
– Đâu… Sợi dây chuyền đâu. Con cho mẹ xem được không?
– Dạ… Để con vào lấy ra mẹ xem.
Bà Hội Đồng nhận sợi dây chuyền xem qua, hai mắt nhoà lệ, miệng lưỡi lẩm bẩm rên rỉ:
– Đúng rồi… Trời ơi! Đúng nó rồi. Tôi đâu thể lầm lẫn được.
Bà Hội Đồng vụt ngã ra ngất xỉu. Đến lượt Lành hốt hoảng lăng xăng xoa dầu cạo gió, giật tóc mai cấp cứu cho bà mẹ chồng. Một lúc sau, bà Hội Đồng tỉnh lại. Bà ôm Lành vào lòng nức nở, nghẹn ngào bà nấc thành lời:
– Con của mẹ… Ôi oan nghiệt tương báo mà… Lành ơi, Con ơi… Mẹ đâu ngờ số phan đã trớ trêu cắc cớ như thế này.
Hai mẹ con họ ôm nhau khóc mùi mẩn dù mỗi người đang mang một tâm trạng khác nhau. Lành cũng được mẹ kể cho nghe về chuyện quá khứ oan nghiệt đau buồn.

Đã từ 3 tháng nay suốt dọc bãi biển Long Hải dân đánh cá và đám trẻ nhỏ hiếu kỳ thường bắt gặp một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, ăn mặt xốc xếch đi lang thang lúc cười lúc khóc. Có lúc ông ta ngồi trầm ngâm bên gộp đá trước một cái miễu miệng lẩm nhẩm như đang trò chuyện với người vô hình.
Sau đó người đàn ông moi trong túi ra tờ giấy hoen ố, nhàu nát đưa lên đọc thật lâu. Đọc xong lại khóc và kêu không rõ lời:
– Nó đó… Nó là thằng tội lỗi, thằng loạn luân.
Và tiếp đến là những tiếng đấm ngực thùm thụp mà người ta cứ ngỡ người đàn ông mất trí vì oán hận một kẻ nào khác. Chỉ duy nhất có một người phụ nữ trẻ là hiểu và cảm thông sâu sắc với kẻ bệnh tâm thần.

Chị bế đứa con trai kháu khỉnh, mắt đẩm lệ, bước chậm về phía người đàn ông, giọng van lơn tha thiết:
– Anh… Em van xinh anh hãy về nhà… Về với mẹ con em đi anh.

Nhưng người đàn ông đã trợn mắt đỏ ngầu như toé lửa căm hờn, quát lớn với người thiếu nữ bế con:
– Cút đi… Đi ngay cho tao yên.. Tao sợ mày, tao sợ tao. Trời ơi, Chúa ơi hãy tha thứ cho con, cho thằng khốn nạn nhất trần gian là tôi đây nè.
– Anh… Em lạy anh mà. Anh đừng làm khổ mình nữa mà.
Người đàn ông vụt cười lên sặc sụa, dí tờ giấy vào mặt thiếu phụ quát lớn:
– Đọc đi. Hãy đọc đi xem tao có phải là cái thằng khốn nạn không?
– Dạ… Em đã đọc rồi mà. Đọc nhiều rồi. Anh đày đoạ thân xác vậy đủ rồi.
– Không. Chưa đủ. Tao phải khổ để đền tội.. Ha..Ha .. Tao phải đền tội cái thằng khốn nạn này.
Người đàn ông ném tờ giấy vào mặt người thiếu phụ. Cô ta né tránh, tờ giấy bay lượn mấy vòng ra nằm âm thầm trên bãi cát lạnh. Người đàn ông thất thểu bỏ đi. Theo sau là người thiếu phụ vừa đi vừa khóc nghe thật buồn thảm. Tiếng khóc bay loãng theo gió vào thinh không.
Có ai đó, chạy đến nhặt tờ giấy, tò mò đọc xem nội dung thì ra đó là lá thư của một người mẹ gởi cho con trai với nội dung như sau:

VN88

Viết một bình luận