Liên đã có chồng chưa có con, chồng Liên công tác xa nhà thường xuyên. Tối đó chỉ mình Liên ở nhà, Thanh đến sau một chầu chè nước với những câu chuyện vu vơ, không chủ định dưới phòng khách, họ cùng nhau lên gác hai.
Ngồi bên Thanh, trong Liên có một cái gì đó lâng lâng đến khó tả, một cái gì đấy mơ hồ, xa xăm lắm. Nên dù là một cô gái bạo dạn, Liên vẫn như một kẻ thỗn thờ, một kẻ vụng về. Liên cố cưỡng lại, cố dằn lòng mình…
Thanh hướng dẫn Liên các thao tác trực tiếp trên máy. Lời thanh mới truyền cảm, mới hấp dẫn làm sao, trong lời hướng dẫn thỉnh thoảng Thanh lại điểm những câu tếu táo, hài hước, vui nhộn. Còn Liên, những lời của Thanh như một cái gì đó thật tươi mát cứ thấm dần, thấm đẫm trong Liên để cái ham muốn, cái gì đó mơ hồ xa xăm cứ trỗi dậy, trỗi dậy mãnh liệt trong Liên …
Ôi ! Giá mà … Giá mà … Ý nghĩ ấy càng làm Liên vụng về hơn, lúng túng hơn bên Thanh.
Nghe Thanh giảng mà Liên như kẻ mụ mị, lời của Thanh câu được câu chăng vào tai Liên, thao tác thực hành của Liên cứ nhầm lẫn liên tục để Thanh phải ngạc nhiên, phải đưa ra những câu bông đùa, hài hước với những cái vuốt tóc trên đầu Liên để xua đi cái vụng về của Liên.
Thế rồi …
Vốn là một cô gái mang tính cách mạnh bạo nên Liên dễ dàng vượt qua cái rụt rè, cái lúng túng ban đầu. Cái hấp dẫn của Thanh, cái tươi mát đang thấm đẫm trong Liên trỗi dậy mãnh liệt, cái ham muốn trào dâng, Liên chủ động sang ngồi chung một ghế với Thanh, làm như để dễ dàng hơn cho các thao tác thực hành.
Ngồi chung một ghế, Trong lòng Thanh cái quyến rũ của người con gái truyền sang, cái rạo rực, cái ham muốn của thằng con trai trong Thanh trỗi dậy. Như một bản năng không kìm được, dương vật của Thanh cục cựa cương lên, trong lớp quần tỏa nhiệt. Họ ngồi gần nhau quá, dù Thanh đã cố nép mình, ép người về sau, khúc dương vật đang cương cứng vẫn tỏa nhiệt, vẫn chạm vào người Liên để Thanh lại trở thành kẻ vụng về, kẻ lúng túng với Liên.
Liên biết, vẫn làm như vô tình, vẫn thao tác trên máy với những bài mà Thanh đã hướng dẫn, Rồi thật khéo, Liên ép người về sau như muốn dành khoảng trống phía trước nhiều hơn cho bàn tay dễ thao tác, khúc dương vật của Thanh càng tỳ sát hơn, ép sát hơn lên người Liên, truyền sang Liên cái cảm giác nóng ấm.
Vẫn làm như vô tình, Liên cựa quậy cọ mông lên khúc dương vật của Thanh, khúc dương vật của Thanh càng thêm bị kích thích, người cứ nhấp nhổm nửa như muốn né tránh, nửa như muốn tạo điểm chạm để tìm cho mình một chút cọ sát thỏa mãn ham muốn của thằng con trai.
Ngồi sau Liên, Thanh đưa tay về trước, làm như để hướng dẫn Liên thực hành, để có cớ tỳ người lên lưng Liên, rồi cũng như vô tình vòng tay Thanh thả xuống ôm lấy vòng eo, thít dần lại, dần lại…. với hơi thở thật gấp gáp bên tai Liên.
Liên ngả người về sau, ngẩng đầu nhìn Thanh tủm tỉm cười:
– Có định làm ướt quần em không đấy ! Liên hỏi một câu thật táo bạo.
– Có em ở đây ! … Nỡ lòng nào em để anh phải làm ướt quần em
– Đừng gian nhé … Định hiếp em sao ?
– Một người đẹp như em mà hiếp thì còn gì là thi vị nữa ! Còn gì là điều tuyệt vời của tạo hóa đã ban tặng cho người con trai và con gái ! Người đẹp của tôi ơi !
– Thôi làm bộ hoài … Để em chữa cháy cho nhé … Đồng ý không nào hay là chê gái này không còn non tơ. – Lại một quyết định táo bạo của Liên.
Ngay Thanh – Thanh cũng một giây sững sờ với quyết định của Liên.
– ….
– Nhưng mà em khác với những người con gái khác đấy nhé !
Lại một lần nữa Thanh thực sự lúng túng, dù cái ham muốn chiếm đoạt được Liên vẫn còn vẹn nguyên.
Vẫn ánh mắt nhìn Thanh đắm đuối, Liên như chờ ở Thanh câu trả lời.
– Tuyệt vời ! Chính sự khác lạ mới là điều làm nên sự hấp dẫn phải không em ?
– Đồng ý rồi nhé ! Vậy thì nghe em ra lệnh đây.
– Lệnh của em sẽ là chúa thượng ! – Thanh đưa đẩy tâng bốc.
Giọng Liên lại táo bạo như kẻ giang hồ, một kẻ giang hồ thèm muốn trong ánh mắt đắm đuối, si mê.
– Vậy thì nghe Trẫm nói đây: Việc của ngươi là ngồi nguyên, ngả người trên ghế không được làm gì hết, còn tất cả mọi việc là của Trẫm …
– Tội anh quá em ơi ! Thế này chắc anh ướt quần mất thôi em ơi ?
– Ý ! Ướt quần thì còn cơm cháo gì nữa ! Anh chỉ được làm ướt nơi em thích thôi …
– ….
Thanh chưa biết Liên định làm gì thì Liên đã đứng lên lần cởi hàng khuy bầy dần ra trước Thanh một kiệt tác của tạo hóa đã ban tặng.
Lại một sự sững sờ của Thanh trước thân hình lõa thể của Liên. Một sự sững sờ xen lẫn cái bất ngờ mà Thanh không thể ngờ tới.
Liên là một cô gái có dáng cao gầy, giờ phơi bầy trước Thanh với vẻ đẹp ở đôi gò bồng đảo săn cứng, một đôi gò bồng đảo bánh tẻ nằm khiêm nhường trên ngực với làn da mịn màng, với màu da thật đặc trưng của con gái á đông trước cái nắng, cái gió của miền nhiệt đới và trái cấm của Liên, một trái cấm phẳng phiu với 2 mép thịt khép sát thấp thoáng ẩn hiện dưới một thảm lông rậm rạp thật dầy, thật rộng mọc lan tỏa khắp vùng bụng tới tận gần rốn.
Trước một thân hình bốc lửa, mời gọi của Liên, Thanh bật dậy kéo khóa quần.
Liên lại chủ động:
– Ý ! Không được ! Anh phải ngồi nguyên kia mà … Mọi việc là của em …
Liên đến bên Thanh lần cởi hàng khuy áo, kéo khóa quần, còn Thanh như một con rối để Liên lột bỏ quần áo trên người trở về nguyên vẹn dáng Adam với khúc dương vật cương cứng chỉa thẳng lên.
Cởi quần áo vứt vội trên nền nhà, Liên cũng đứng trân người bên cạnh Thanh với ánh mắt đắm đuối, si mê, với ánh mắt đợi chờ.
Còn Thanh, Thanh vòng tay qua mông kéo Liên lại gần hơn nữa, để bàn tay mơn man trên bầu vú săn cứng, tìm cho mình cái cảm giác ban đầu trong cuộc tình cùng Liên.
Sự chủ động lại là Liên:
– Em ngồi lên lòng anh nhé !
– Ngồi lên đi em ! Mình cho nhau trọn vẹn đi em !