VN88 VN88

Anh xin lỗi…

Nội dung

Lúc mới chia tay,Trang vẫn cố gắng níu kéo nó,mặc dù Trang k sai.Trang k làm điều gì sai để nó chia tay cô.
Nhưng Trang vẫn cố gắng níu lấy nó,Trang đã khóc,khóc nhiều lắm,mắt Trang sưng lên. Vì Trang vẫn yêu nó,yêu nhiều lắm.
Nhiều khi tưởng chừng Trang k chịu nổi cơn đau này,nó nói chia tay quá đột ngột và k hề có 1 lí do nào giải thích đc sự thay đổi của nó. Mỗi lần nhớ nó,Trang lại khóc,lại gọi điện,nhắn tin cho nó.
Nó vẫn lạnh lùng,vẫn đẩy Trang ra bằng những lời lẽ lạnh nhạt,đôi khi còn nặng lời với Trang.Thất vọng,cô đơn
trong buồn tủi. Trang cắn răng chịu đựng trong suốt thời gian đó.

Nó k còn ba mẹ,ba nó mất vì 1 tai nạn hồi nó lớp 3,rồi khi nó lên lớp 5 thì mẹ nó cũng bỏ lại nó vì căn bệnh
ung thư quái ác. Nó sống 1 mình trong căn nhà cấp 4 nhỏ bé mà ba mẹ để lại,khi bé nó còn được họ hàng
giúp đỡ,nhưng từ năm vào cấp 3,nó phải tự lo cho cuộc sống của nó,nó làm thêm sau mỗi buổi học để kiếm tiền.
Lâu lâu nó vẫn đc các cô,chú,bác bên nội tru cấp 1 khoản nhưng rất ít. 1 cuộc sống khó khăn nhưng vẫn rất vui vẻ,và dường như từ lúc có Trang,nó có thêm nhiều nghị lực hơn.

Trái ngược với nó.. Trang là con gái 1,gia đình khá giả.Ba mẹ đều là công nhân viên chức.Trang có thân hình nhỏ nhắn,dễ thương,nhất là cái má lúm đồng tiền mà lúc nào nó cũng say mê nhìn ngắm mỗi khi Trang cười.
Nó vẫn hay trêu Trang.
-” Sau này a lấy e,con của chúng mình nhất định sẽ có cái má lúm giống e và cái răng khểnh giống a ”
Trang đỏ mặt,nhẹ nhàng tựa đầu lên vai nó. Cả 2 rất hạnh phúc.

1 năm trôi qua kể từ khi chia tay,có lẽ con người ta khi mà phải chịu 1 nỗi đau nào đó quá lớn,phải đối mặt,
phải sống trong nỗi đau ấy,dần dần họ cũng sẽ quên đi,sẽ trở nên vô cảm.
Trang cũng vậy,Trang đã quên đc Long,Trang hận Long. Và hình như vì quá hận nên Trang muốn nó biết rằng.. Ko có nó,Trang vẫn sống,Trang vẫn có thể hạnh phúc,ko việc gì cô phải hối tiếc 1 người vô tình,bạc bẽo như vậy nữa.

Khoảng thời gian đó,nó cố tỏ vẻ như k có gì ảnh hưởng,k có gì xảy ra với nó.Nó cố gắng tránh mặt Trang,nếu
có vô tình gặp nhau,nó cũng chỉ cười lạnh nhạt rồi quay ngoắt đi,Trang cũng vậy.Nhưng cô đâu biết rằng lại
1 lần nữa.. Cô k kịp nhìn thấy những giọt nước mắt của ai đó đang nhẹ lăn.
Ở sâu trong trái tim nó,vẫn còn tên 1 người con gái.. là Trang.
..
Nó vẫn yêu Trang,nó k bao giờ muốn rời xa Trang.Nhưng vì muốn Trang hạnh phúc,muốn Trang có 1 cuộc sống no đủ,nó đành chấp nhận phải rời xa Trang,chưa 1 lúc nào nó quên đi Trang.
Nó vẫn giữ những tấm hình của Trang,những món quà Trang tặng,gìn giữ cẩn thận.Vẫn nâng niu,vẫn xem như
nó và Trang vẫn đang yêu nhau..
Nó xót xa hình dung lại ngày hôm đấy..

7h tối,nó đang nằm đọc sách,có tiếng gõ cửa.Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến
kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.Nó mừng rỡ ra mở cửa.
Trước mặt nó là 1 người đàn ông và 1 phụ nữ trạc tuổi bố mẹ nó,có lẽ là 1 đôi vợ chồng.
..
-Cậu là Long phải ko?
-Dạ Phải ! 2 bác có việc gì ạ?
-Ừ,vợ chồng tôi có chuyện muốn nói.
-Vâng,mời 2 bác vào trong nhà,cháu pha chè rồi nói chuyện.
-Thôi khỏi,chúng tôi nói nhanh thôi.
Vừa ngồi xuống ghế,người phụ nữ lên tiếng.
-Cậu yêu cái Trang,con gái chúng tôi phải ko?
Nó sững người,hóa ra đây là ba mẹ Trang,mặc dù yêu nhau 2 năm nay,nhưng chưa bao giờ nó vào nhà Trang,
chưa bao giờ nó gặp ba mẹ Trang,sở dĩ nó nghĩ vì cả 2 đứa vẫn đang đi học,như vậy có lẽ k nên.
-Vâng,vậy ra 2 bác là ba mẹ của Trang ạ,cháu xin lỗi.Cháu vô í quá,tại cháu chưa có dịp đc gặp 2 bác nên..
Người phụ nữ chặn lại.
-Tôi muốn cậu tránh xa cái Trang nhà tôi ra.
Nó lặng người,môi run run và mất 1 lúc nó mới bình thường trở lại,nó cúi mặt xuống
-Chắc cậu cũng biết tại sao tôi cấm cậu rồi,chúng tôi chỉ có mình nó thôi. Tôi muốn nó có 1 cuộc sống hạnh phúc,no đủ,sung túc nhất.
-Vâng ! Cháu hiểu.Cháu xin lỗi.
-Nếu cậu thật sự yêu nó,hãy để nó có 1 người chồng tốt.Đừng nói với nó về cuộc gặp hôm nay.Chào cậu.
Nó như người vô hồn,2 dòng lệ từ từ trào ra,cay đắng.Nó cắn chặt môi rồi lặng lẽ khóc.
Nó chia tay Trang,nó đã phải chuẩn bị tâm lí,cố gắng nói bằng giọng điệu lạnh lùng nhất,cố gắng k bật khóc
lúc nói.Nó chỉ gọi điện,nó k dám gặp Trang,vì nó biết Trang sẽ giữ nó lại hỏi lí do bằng đc,Trang sẽ khóc.
Nó sẽ k chịu đc khi thấy Trang khóc,nó sợ nó lại yếu lòng,nó lại ôm lấy Trang.Sẽ làm ba mẹ Trang thất vọng.

Nó luôn dõi theo Trang,luôn là người lặng lẽ đi sau Trang,âm thầm đứng nhìn Trang từ 1 góc nào đó.Nó k biết
chia sẻ với ai ngoài 1 thằng bạn thân hồi cấp 3 tên Huy,cũng là bạn của Trang.
Huy vẫn luôn an ủi nó,động viên,khích lệ nó cố gắng sau ngày ấy,là người gián tiếp thăm hỏi tình hình của
Trang cho nó.
..
-Chuyện đã rồi,mày đừng ôm buồn mãi nữa.Trang nó vẫn ổn và nó sẽ hạnh phúc thôi mà.
-Có lẽ đến khi nào Trang lấy chồng,tao mới thực sự yên tâm về Trang.
-Thế mày định cứ diễn vai diễn kẻ bạc tình rồi ôm buồn đến bao giờ,mày cũng phải bắt đầu lại như Trang chứ?
-Ừ… Nhưng k phải lúc này mày ạ..

Rồi Trang cũng có người yêu mới,tên là Cường. Là 1 người đàn ông thành đạt,phong độ.nghe Huy kể hình như là 1 đối tác gì đó với ba của Trang,1 lần vào nhà Trang ăn cơm,họ gặp nhau…
..
-Trang sắp cưới rồi đấy,mày yên tâm đc chưa?
-Ừ,chắc rồi.
-Thế mày tính như nào?
-Học xong rồi nhưng mà chắc tao k có khả năng xin đc việc đâu,k có tiền mày ạ.
-Thế chả nhẽ cứ ở nhà?
-Đâu có,tao định sắp tới sang Nga đi xuất khẩu lao động,có ông bác đang làm bên đấy giới thiệu,hơi vất 1 tí nhưng sức mình có thì lo gì,đi vài năm kiếm ít vốn đã rồi tính chuyện sự nghiệp sau.
-Mày muốn đi là vì muốn quên Trang đúng ko?
-Mày…
-Ừ thôi như thế cũng tốt cho mày.

Và dường như mọi thứ k bao giờ suôn sẻ như người ta mong muốn,ngày định mệnh ấy cũng đến.
Trang đang trên đường đi tập thể dục như mọi khi vào mỗi buổi sáng,qua 1 dãy phố,khi Trang đang dừng lại để
nghỉ.
-Xoảng!!!
có tiếng gì đó vỡ ở phía trên đầu,Trang nhìn ngước lên.Bỗng vô số mảnh thủy tinh nhỏ bé rơi xuống,rơi cả vào mắt Trang,rất may những mảnh to đều k rơi trúng cô. Chưa kịp định hình là bụi hay là gì,Trang đưa tay lên dụi dụi vào mắt. Rồi Trang hét lên đau đớn sau đó lăn ra bất tỉnh.

VN88

Viết một bình luận